12/03/2016

Tôi - hành trình tập làm phóng viên

Đỗ Cao Cương
12/3/2016

Tôi - hành trình tập làm phóng viên (trải nghiệm cùng một số đồng chí công an biến chất trong đội 141)
Mong các anh, chị em cố gắng đọc hết 1 câu chuyện mà tôi định “không kể” nhưng tôi sẽ kể, cũng chỉ với 1 mục đích là mong các anh, chị em cẩn thận hơn khi đi ra đường mà thôi!

Chuyện là thế này! Vào 1 ngày đẹp trời – tối...tôi có đi bộ từ đường Nguyễn Trãi đến đường Nguyễn Quý Đức để tham khảo thị trường 1 số mặt hàng mà bản thân đang kinh doanh. Khi trở về, đến vòng xuyến Khuất Duy Tiến (quận Thanh Xuân – Hà Nội) thấy các anh trong đội 141 (lực lượng công an liên ngành đang được báo chí ca ngợi rất nhiều) làm nhiệm vụ bắt người vi phạm luật giao thông.

Tôi quan sát họ làm việc khá nhiệt tình, tôi định quay video và gửi cho 1 kênh truyền thông mà bản thân có ý định cộng tác. Nào ngờ, tôi vừa quay ra, đã thấy 1 thanh niên bị vài anh trong đội 141 túm cổ, lôi vào. Tôi có chạy lại, chưa kịp quay thì bị một đồng chí công an áo xanh cũng...túm cổ lôi tôi vào! Tôi ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra! Chắc các anh, chị em đều biết, hành động này của tôi là hợp pháp. Có thể...các đồng chí công an này chưa được đào tạo? Hay là công an giả? công an bị tâm thần? Nhưng, chắc là...không phải vậy rồi!

Tôi bị bọn họ bắt, bị ngồi bệt xuống đất cùng với thanh niên kia trong 1chỗ khuất. Họ đứng kín, họ đánh vào đầu, vào bụng tôi. Người thanh niên kia nói với tôi là anh ta cũng đang làm việc cho 1 tờ báo, nhưng anh ta đi 1 mình, ghi lại được1 hành vi “ xâm phạm nhân quyền" của các đồng chí nhưng cũng...chả thành!

Họ bắt tôi xóa video, họ dọa đập máy của tôi và mang tôi về đồn. Tôi nói, “Tôi phạm tội gì, mà máy tôi cũng chưa có gì đâu, yên tâm!”, bọn họ đánh tiếp và chỉ thả sau khi bọn họ đã kiểm tra máy của tôi không có gì thật!

Mấy anh công an này dùng lời lẽ...khó diễn tả, chẳng hạn “lần sau, phá đám bọn bố tiếp... đừng có trách” Tôi có nói “bố tôi năm nay 70 tuổi rồi, có thể bằng tuổi ông của các anh đấy, các anh đừng có láo!” Vâng, tôi lại bị bọn chúng đánh!

Tôi liên lạc với Ông Đỗ Lê Thăng – Phó phụ trách báo Lao Động điện tử, ông Thăng nói là đồng ý giúp tôi, nhưng hôm vừa rồi liên lạc lại, ông Thăng lại nói ...Thông cảm, anh đang bận công tác 20 hôm tại nước ngoài, có gì em liên lạc với tòa soạn!

Nói thật, tôi còn đang đi học, bản thân tôi – tôi còn chưa lo được! đấu tranh ư? Chả dám!

Nhưng “một xã hội không có sự phản hồi là 1 xã hội “chết”...Cần phải có 1 xã hội dân sự, xã hội đó không phải chống lại Nhà nước mà để tham gia xây dựng Nhà nước” Và...tôi cũng chả muốn biến mình thành 1 công dân “chết” đâu, nên tôi...cứ nói! Ông tướng nào muốn quy cho tôi cái tội phản động, chống đối thì...cứ quy! Tôi...chả sợ! Nếu tôi dựng chuyện, kiếp sau tôi xin chịu làm kiếp 'trâu chó", con cháu tôi đời đời bị nguyền rủa! Còn nếu tôi nói đúng sự thật mà vẫn quy cho tôi cái tội "phản động", thì "đặc ân" này, xin dành cho những người buộc tội tôi!....

Được biết “Thủ đô Hà Nội đang xuất hiện ngày càng đông 1 đội quân hung tợn, vô học, chúng đuổi bắt những người bán hàng rong, những người nghèo khổ ngoài phố như quân thù, quân hằn, chúng quát tháo, chửi tục, ăn nói khiếm nhã có khi với người bằng tuổi bà chúng”... Thật chả sai! Nhưng cơ mà...ta bất lực, bạn của tôi ơi!

Thấy các anh, chị em nói nhiều đến vấn đề Trung Quốc – biển Đông! Các anh, chị em rủ tôi đi biểu tình, đấu tranh! Tôi chả ngại, nhưng...dân oan bị cướp đất, dân đen bị chà đạp, bản thân thì bị bắt nạt...nói chó gì đến đấu với cả tranh với cái thằng Tàu Khựa “khổng lồ” kia! Mà...đã có luật biểu tình đâu, mà đấu với cả tranh!

Thôi thì...thân cô, thế cô, vẫn phải sống theo kiểu mackeno cho lành!

Nhưng cơ mà..."đời người - sống cũng chỉ có 1 lần thôi, mong mấy bố...nghĩ lại cho!"

Chả biết, với những gì báo chí đã kể, chúng ta đã nghe...và trên thực tế thì... có bao nhiêu người đang bị tước đoạt một cách vô lý, thậm chí là...vô nhân đạo, cái mà được cả hệ thống pháp luật Việt Nam coi trọng, nhắc đi nhắc lại, nhắc “thủng màng nhĩ”, nhăc đến “chối cả tai”, được ghi đi, ghi lại trong các hiến pháp tiến bộ bằng 2 tiếng đầy thiêng liêng, dân chủ: DÂN CHỦ........

(Chú thích: Thưa toàn thể các anh, chị em! Đầu tiên, mình xin được khẳng định luôn là mình cũng chả phải là người "dũng cảm" gì! Mình chỉ cố gắng đấu tranh với nỗi sợ hãi của chính mình, nói lên sự thật mà chúng ta đang được "sống, chứng kiến và...sống" vậy thôi! Mình nêu ra "hiện tượng" mà mình gặp phải, mình không có ý định, mà cũng chẳng có quyền để quy kết cho cả 1 hệ thống, "tập đoàn" nào đó! Mình biết, ở đâu, nghề gì... thì cũng có người này, người nọ! Ngay bản thân mình...thì cũng có "tính nọ, tính kia" .................... Thật không ngờ, bài viết này đã được đông đảo các anh, chị em "ghi nhận, chia sẻ" 1 cách "nghiêm túc", có 1 số phóng viên của báo Lao động, Pháp luật, 1 vài vị giáo sư đáng kính của trường mình đã liên lạc với mình! Vâng, mình ý thức được việc mình đang làm, dù nguy hiểm đấy, nhưng mình nghĩ...đó là trách nhiệm "nên làm" của 1 công dân khi còn niềm tin vào "chế độ!" Điều cuối cùng...mình vẫn muốn nói với các anh, chị em rằng...Cần thiết phải xây dựng 1 "xã hội dân sự" Xã hội đó không phải chống đối lại Nhà nước mà là góp phần xây dựng Nhà nước đó phát triển hơn mà thôi!

Trân trọng...vì đã lắng nghe! Xin chân Cảm ơn! ( Đỗ Cao Cường!)

Tôi không dám
Nhận mình là yêu nước!
Bởi tôi đã
làm gì...
cho Tổ quốc này đâu!
Nhưng xin anh – người cán bộ quan liêu...
Đừng...
hại dân, hại nước.
Đất nước này...
chưa đủ...
khổ lắm

hay sao ???
Tác giả: Đỗ Cao Cương

Nguồn: http://forum.vietdesigner.net/…/buc-xuc-ve-mot-so-dong-ch…/…

Tôi và những người như tôi không phải Phản Động

Lê Hoàng
12/3/2016

Tôi và những người như tôi ko phải Phản Động
- Chúng tôi không tham nhũng ngân sách quốc gia, chúng tôi ko ăn chặn tiền thuế của các bạn 1 đồng nào. Nếu chúng tôi có làm những việc đó chúng tôi mới là phản động
- Chúng tôi ko cướp đất của dân, đẩy ng dân ra đường, để cụ già phải ăn xin, em bé phải bán vé số, phụ nữ phải bán dâm. Nếu chúng tôi làm những điều đó chúng tôi mới là phản động
- Chúng tôi ko ra đường chặn xe bạn vô cớ, ko vu khống bạn vi phạm luật, ko bắt bạn những lỗi vớ vẩn... rồi tìm cách vòi tiền bạn. Nếu chúng tôi làm việc đó chúng tôi mới là phản động
- Chúng tôi ko có quyền kiểm soát việc nhập khẩu hàng hóa vào VN. Chúng tôi ko nhập hàng giả, thức ăn độc hại vào thị trường VN để bạn dùng, vì lợi nhuận hại tất cả mọi con ng VN. Nếu chúng tôi làm điều đó, chúng tôi mới là phản động
- Chúng tôi ko đến cty, tiệm, cửa hàng của bạn để hạch sách, những nhiễu rồi kiếm cớ vòi tiền bạn. Khi nào chúng tôi làm vậy chúng tôi mới là phản động
- Chúng tôi ko tạo ra bất công trong xã hội. Chúng tôi ko bao che những người làm sai, ko nâng đỡ con cháu vô năng lực vào những vị trí cao. Nếu chúng tôi làm điều đó hãy gọi chúng tôi là phản động
- Chúng tôi ko mượn nợ nước ngoài cho con cháu du học, xây biệt thự, sắm xe, tiêu xài hàng hiệu, uống rượu ngoại, nuôi gái... để mỗi ng dân gánh $1200 tiền nợ. Nếu chúng tôi làm thế bạn cứ gọi chúng tôi là phản động
- Chúng tôi ko ăn chặn tiền cứu trợ đồng bào lũ lụt, ko bòn rút tiền từ thiện dành cho bệnh nhân tâm thần, ng già neo đơn. Nếu có làm việc đó, gọi chúng tôi là phản động còn nhẹ... hãy xử bắn chúng tôi ngay

Bạn nói khi tôi và những người giống như tôi chưa có quyền thì kêu gào hay lắm... nhưng đến lúc nắm quyền thì cũng hành xử như những gì chúng tôi lên án thôi. Bạn nói đúng nếu như guồng quay xã hội hiện tại cứ mãi mãi tiếp tục còn kéo dài, thì ai lên nắm quyền cũng sẽ bị biến chất. Và những gì chúng tôi làm chính là muốn thay đổi guồng quay xã hội đó. Chúng tôi muốn tạo ra 1 guồng quay xã hội khác để người nào lên nắm quyền cũng phải tuân thủ luật pháp, làm đúng trách nhiệm cần có... nếu tắc trách, sai phạm, biến chất phải bị đẩy đi cho người có thể tốt hơn thay thế. Chúng tôi muốn xã hội tốt hơn bằng việc thay đổi cái gốc, thay đổi hệ thống vận hành... và bạn gọi chúng tôi là phản động

12/02/2016

Miền Trung sôi động

Người Buôn Gió
11/29/2016

Ở Đà Nẵng ai cũng biết chuyện bí thư Trần Thọ muốn nâng đỡ giám đốc công an Đà Nẵng Nguyễn Văn Sơn lên làm chủ tịch và bí thư tỉnh. Nếu Sơn kế tục vị trí Thọ, ít ra Thọ còn có ảnh hưởng.

Nhưng cựu uỷ viên Bộ Chính Trị, nguyên trưởng ban kiểm tra trung ương đảng Nguyễn Văn Chi lại muốn con trai mình là Nguyễn Xuân Anh sẽ cầm chịch tại nơi này. Để sắp sẵn cho hoạch định ấy, Nguyễn Văn Chi từng nắm nhiều bí mật của các quan chức, đã tạo sức ép để con trai mình vào bệ phóng chuẩn bị trước.

Khi Nguyễn Bá Thanh còn ở Đà Nẵng, Chi đã ép Thanh đưa con mình là Nguyễn Xuân Anh làm phó chủ tịch thành phố Đà Nẵng năm 2011, đồng thời ép được Bộ Chính Trị lúc đó phải đưa Xuân Anh làm uỷ viên dự khuyết trung ương đảng.

Sở dĩ Nguyễn Bá Thanh phải chấp nhận, là do vụ giám đốc công an Đà Nẵng Trần Văn Thanh có mối thù với Bá Thanh. Lúc Nguyễn Bá Thanh đưa được Trần Văn Thanh ra toà, nhờ có chánh án Trần Mẫn chủ toạ , phán quyết được tội của Trần Văn Thanh, giúp cho Nguyễn Bá Thanh đứng vững.

Chánh án Trần Mẫn là em Trần Thị Thuỷ. Bà Thuỷ là vợ ông Chi và là mẹ của Xuân Anh.

Nguyễn Bá Thanh thọ ơn và nhanh chóng chấp nhận đưa Xuân Anh lên làm phó chủ tịch uỷ ban nhân dân thành phố Đà Nẵng vào năm 2011, lúc Xuân Anh mới 34 tuổi.

Về phần trung ương, với chức vụ trước đó là uỷ ban kiểm tra trung ương đảng, các thành phần trong trung ương bị Nguyễn Văn Chi nắm thóp nhiều vô kể. Với đòi hỏi cho con trai mình là uỷ viên dự khuyết không phải là điều quá khó với Chi. Bởi thế Xuân Anh nhanh chóng được trung ương nhất trí đồng ý làm uỷ viên dự khuyết khoá 11.

Ở vị trí phó chủ tịch, uỷ viên dự khuyết trung ương. Nguyễn Xuân Anh chỉ cần ngồi im không gây điều tiếng gì, đến nhiệm kỳ sau tuần tự mà tiến. Chức chủ tịch, bí thư và uỷ viên trung ương chính thức sẽ đến một cách tự nhiên.

Bí thư Trần Thọ và đảng uỷ Đà Nẵng muốn đưa Nguyễn Văn Sơn lên để tiến tới nắm chức bí thư. Vì toàn bộ thành uỷ Đà Nẵng không muốn chấp nhận một đứa trẻ ranh như Xuân Anh đứng trên đầu chỉ đạo họ, nhất là ác cảm của họ về sự thao túng của bà Trần Thị Thuỷ.

Nhưng tất cả đã muộn, vì muốn thế Sơn phải được cơ cấu vào uỷ viên trung ương. Mà suất của Đà Nẵng vào uỷ viên trung ương đã bị Xuân Anh án ngữ.

Lúc này Nguyễn Bá Thanh đã chết, không còn áp lực của Nguyễn Bá Thanh. Sân chơi hé cửa cho Nguyễn Văn Sơn và thành uỷ Đà Nẵng dưới quyền của Thọ. Cuộc chiến diễn giữa hai phe để đẩy quân cờ của mình Nguyễn Văn Sơn và Nguyễn Xuân Anh lên cao đã diễn ra quyết liệt trước thềm nước rút của dại hội 12.

Nhưng bố già Nguyễn Văn Chi lại một lần nữa xuống tay. Chi đã gọi Trần Đại Quang bộ trưởng công an lúc đó, lấy quyền bộ trưởng điều động Sơn ra ngoài Bắc là tổng cục phó tổng cục chính trị. Đây là một đòn ngoạn mục của bố già Nguyễn Văn Chi. Vì nếu không nhanh chóng, Sơn đang là giám đốc công an thành phố, thành uỷ viên , dưới quyền quản lý của bí thư Trần Thọ. Thọ sẽ đưa Sơn sang uỷ ban hoặc đảng uỷ . Sơn không còn thuộc quyền quản lý của Trần Đại Quang nữa.

Nguyễn Văn Chi nguyên trưởng ban bảo vệ chính trị nội bộ trung ương, nguyên trưởng ban kiểm tra trung ương. Chuyện lý lịch tuổi tác của Trần Đại Quang nếu Chi không bỏ qua lúc đó, Quang không thể nào vào được thăng chức đột ngột nhanh chóng để vào trung ương và tiến tới ghế bộ trưởng công an.

Kế '' rút củi đáy nồi '' của Nguyễn Văn Chi hiệu nghiệm tức thời, phe Trần Thọ bị tước mất con cờ trong tay. Chẳng còn gì chơi, dành thất thủ. Đà Nẵng có bí thư trẻ nhất nước mang tên Nguyễn Xuân Anh. Một tương lai hé mở phía trước cho chàng trai Nguyễn Xuân Anh, cứ gọi Xuân Anh làm hết hai nhiệm kỳ bí thư Đà Nẵng thì tuổi mới chỉ 50 đầy sung mãn, một hoạch định cho anh ta sau này ra trung ương làm phó thủ tướng, rồi thủ tướng là điều thấy trước. Mọi thứ có thể thay đổi, chức thủ tướng còn có nhiều nhân sự khác, nhưng được hoạch định nhân sự như vậy từ tuổi 40, đã là thành công lớn của gia tộc Nguyễn Văn Chi , Trần Thị Thuỷ...gia tộc trùm miền Trung thực sự.

Nguyễn Văn Sơn ngậm đắng nuốt cay, rời khỏi địa bàn quen thuộc, ra ngoài Bắc theo lệnh Trần Đại Quang làm phó tổng cục chính trị, một chức vụ không thực quyền và nhiều mầu mỡ như những hứa hẹn ở Đà Nẵng. Nhưng Sơn miễn cưỡng ra đi, vừa vì lệnh cấp trên, vừa vì lời hứa của Trần Đại Quang sẽ cho Sơn làm thứ trưởng phụ trách các tỉnh thành miền Trung.

Và bây giờ, khi Trần Đại Quang nhận thấy ý đồ của Nguyễn Phú Trọng giở bài cù nhầy là xây dựng chấn chỉnh đảng, cố ý dây dưa cuộc chiến chống tham nhũng để có cớ ngồi lại thêm thời gian nữa. Tăng cường kiẻm soát bộ công an, dựng Bùi Văn Nam đi phô trương thanh thế và che đậy vụ Formosa.

Trần Đại Quang quyết định giữ lời hứa, đưa Nguyễn Văn Sơn lên làm thứ trưởng bộ công an. Thông qua quyết định của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.

Nguyễn Xuân Phúc giờ đã chắc chân thủ tướng, ông Phúc không còn phải e dè cả nể TBT Trọng như những ngày trước đây. Càng ngày Phúc càng thể hiện mình mạnh mẽ hơn để chứng tỏ không phải núp bóng Nguyễn Phú Trọng. Trong quá trình xây dựng hình ảnh mình, được chút ân tình với Trần Đại Quang và nhất là với phe cánh miền Trung. Phúc được nhiều hơn khi đồng ý quyết định bất ngờ bổ nhiệm Nguyễn Văn Sơn là thứ trưởng. Hơn nữa Phúc thừa hiểu những hồ sơ của trang Chân Dung Quyền Lực do ai cung cấp. Đương nhiên Phúc không hề muốn trang này sống lại với những thông tin mới mẻ hơn về bản thân mình.

Việc đẩy Nguyễn Văn Sơn lên thứ trưởng bộ công an, khiến cho bộ này có đến 5 thứ trưởng. Trong 5 thứ trưởng đó, Bùi Văn Nam là thứ trưởng nhiều tuổi nhất, nhờ đặc cách của Trọng mới lọt vào uỷ viên trung ương khoá 12 theo vé vớt. Bùi Văn Nam là thứ trưởng phụ trách các tỉnh thành.

Bây giờ thì bài toán đặt ra, Bùi Văn Nam sẽ về hưu giữa nhiệm kỳ để nhường chỗ lại cho Nguyễn Văn Sơn hay là đàm phán để Sơn chia quyền quản lý các tỉnh thành, vú dụ như quyền quản lý công an các tỉnh miền Trung. Chỉ có một trong hai cách, mà theo bài toán này thì đáp số nào đi nữa thì Trần Đại Quang chỉ có thắng và hoà. Thắng tức loại được Bùi Văn Nam ra khỏi Bộ công an, lúc đó ảnh hưởng của Nguyễn Phú Trọng không còn ở bộ này. Đương nhiên bộ trưởng Tô Lâm không dùng dằng nữa sẽ ngả theo Quang hẳn. Chức tổng bí thư kiêm chủ tịch nước sẽ dễ dàng với trong tầm tay Trần Đại Quang hơn.

Hoà thì thế trận giằng co, nhưng đến hết nhiệm kỳ thì Bùi Văn Nam vẫn phải về hưu. Tuy nhiên như vậy phải đợi thêm 4 năm nữa, thời gian sẽ mang theo nhiều biến động.

Tình cảnh bây giờ của Nguyễn Phú Trọng trở nên bi đát, ông ta phải đối phó với công cuộc chống tham nhũng vừa trống dong, cờ mở đã thảm hại thất bại khi Trịnh Xuân Thanh, Vũ Đức Duy trốn mất. Vừa phải đối phó với những um xùm dính dáng đến quan hệ bao che cho Formosa.

Trọng chỉ còn cách bám lấy mục tiêu Vũ Huy Hoàng để vớt lại hình ảnh cuộc chống tham nhũng của mình có uy tín. Và bằng mọi cách dập vụ Formosa.

Nguyễn Phú Trọng sử dụng quyền quân uỷ trung ương điều chuyển tay chân trong quân đội như thăng chức phó tư lênh khu 4 cho Hà Tân Tiến, quyền trong đảng uỷ công an chỉ đạo tay chân trong bộ công an như sai Bùi Văn Nam mang tiền đến Quảng Bình miền Trung lấy ảnh hưởng, quyền tổng bí thư để chỉ đạo báo chí Trương Minh Tuấn... để đáp ứng hai mục đích trên.

Trước đây Trọng dùng '' yếu tố miền Trung '' kết hợp với cán bộ hưu trí để đánh bật Nguyễn Tấn Dũng. Có vẻ như giờ , Nguyễn Phú Trọng lại dính đòn do chính mình từng sử dụng.

Giữa năm 2016, khi vừa nhậm chức chủ tịch nước. Ông Trần Đại Quang đã đến ngay Đà Nẵng để thăm hỏi các cán bộ lão thành cách mạng ở đây.

Mảnh đất và con người miền Trung sẽ quyết định số phận chính trị của Nguyễn Phú Trọng, sức ép ngày càng gia tăng, khiến những ngày gần đây, Nguyễn Phú Trọng im bặt trên báo chí. Nhưng cứ mỗi lần im bặt thế, con cáo già Nguyễn Phú Trọng sẽ lại xuất hiện với một chiêu thức mới rầm rộ và hiểm độc khó lường.

Bí thư Nguyễn Xuân Anh vừa có chuyến tháp tùng chủ tịch Trần Đại Quang đi một vòng quanh thế giới, sự gắn kết này báo hiệu nhóm miền Trung đã nghiêng về phía Trần Đại Quang.

Donald Trump phá hỏng “Trục Châu Á” của Obama

Anh Vũ – RFI
11/30/2016

Các báo Pháp tiếp tục có nhiều bài đàm luận xung quanh những tuyên bố của Donald Trump về chính sách đối ngoại vẫn thực hư chưa rõ ràng của nước Mỹ tới đây. Nhật báo Le Monde đề cập đến mối quan hệ của nước Mỹ với châu Á qua bài xã luận mang tiêu đề : Trump hãm « trục châu Á ».

Le Monde trở lại sự việc hôm 21/ 11 vừa rồi, tổng thống tân cử D. trump đã khẳng định sẽ từ bỏ hiệp định tự do mậu dịch xuyên Thái Bình Dương (TPP) đã ký xong giữa Hoa Kỳ và 11 nước khu vực Thái Bình Dương, trong đó không có Trung Quốc.

Xã luận tờ báo khẳng định, với tuyên bố đó, ông Donald Trump vừa chặn đứng tham vọng về một « trục châu Á », chính sách tâm đắc nhất chính quyền Obama. Theo Le Monde, «đây là một thất bại kép cho tổng thống mãn nhiệm. Nhưng đó cũng là thắng lợi cho những người vẫn cho rằng tự do mậu dịch là một trong những nguyên nhân chính gây ra tình trạng bất ổn kinh tế xã hội ở nhiều nước trong thời gian qua."

Chính quyền Obama coi TPP là một trong những trụ cột, thâm chí là trụ cột chính, trong chính sách hướng về vùng Thái Bình Dương đầy tiềm năng kinh tế. Sự lựa chọn này cũng mang tính chiến lược, bởi nó giúp cho Hoa Kỳ thắt chặt quan hệ với các nước ký hiệp định, chứng tỏ Mỹ vẫn là cường quốc Thái Bình Dương có thể ngăn chặn đà bành trướng của Trung Quốc trong vùng. Nay TPP thất bại, tất nhiên Trung Quốc sẽ hân hoan. Theo Le Monde, « Trung Quốc với sức mạnh thương mại của mình như hiện nay, sẽ áp đặt các chuẩn mực trao đổi thế giới. Đó là những chuẩn mực thấp hơn nhiều so với mong muốn của châu Âu hay Hoa Kỳ ».

Le Monde phân tích, để mất TPP tức là lòng tin của Washington trong vùng Thái Bình Dương bị giảm đi. Rất nhiều chính phủ trước khi đặt bút ký vào hiệp định đã phải vượt qua những thách thức không nhỏ của sự chống đối ở trong nước. Bản thân chính quyền Obama cũng phải hứng chịu tấn công dữ dội của những người có tư tưởng bảo hộ. Bản thân Ông Trump thì không ngớt lời chỉ trích TPP như là một guồng máy chống lại nước Mỹ.

Xã luận Le Monde khẳng định : « Bỏ rơi TPP và TTIP ( Hiệp định đối tác thương mại đầu tư xuyên Đại Tây Dương, ký với các nước châu Âu), là dấu hiệu báo trước chắc chắn thương mại thế giới, vốn dĩ từ 2 năm qua đang đi xuống, sẽ còn sụt giảm. Cuộc tranh luận về những mặt lợi và bất lợi của tự do thương mại mới chỉ bắt đầu.

*
Châu Âu có bị Mỹ bỏ rơi về quân sự ?

Không chỉ Le Monde, nhật báo kinh tế Les Echos cũng rất qua tâm đến chính sánh đối ngoại của chính quyền Trump liên quan đến các tuyên bố trong chiến dịch tranh cử của nhà tỷ phú Mỹ. Tờ báo có bài phân tích : « Châu Âu và chiếc ô quân sự không thể thiếu của Mỹ »

Donald Trump đã tuyên bố sẽ xem xét lại các cam kết quân sự với các nước thành viên NATO với lý do Hoa Kỳ không muốn tiếp tục gánh vác tài chính cho các nước đồng minh. Câu hỏi được đặt ra lúc này là liệu tổng thống sắp tới của nước Mỹ có thực hiện lời hứa đó không ? Nếu có thì nền quốc phòng của châu Âu sẽ bị đe dọa nghiêm trọng, theo Les Echos.

Les Echos cho rằng, « quả là rất khó lường trước được chính sách đối ngoại của chính quyền Donald Trump tới đây, nhưng chắc chắn sẽ có những thay đổi trong khái niệm về tình đoàn kết của Mỹ với các đồng minh châu Âu », đã gắn bó với nhau từ sau Chiến tranh Thế giới thứ 2 đến nay.

Chuyên gia Corentin Heisbourg, phụ trách trung tâm an ninh thuộc Viện Quan hệ Quốc tế Pháp IFRI, nhận định : « Mục tiêu của nhà tỷ phú Mỹ là đạt được thỏa thuận có lợi nhất với các đồng minh châu Âu ». Les Echos nhấn mạnh, thực tế, rất ít dân biểu hay thượng nghị sĩ Mỹ ủng hộ làm lại cam kết quân sự. Bởi việc rút lui ra khỏi mặt trận châu Âu sẽ là một đòn đánh mạnh vào vai trò thủ lĩnh thế giới của Mỹ.

Tờ báo liệt kê các chi phí của Mỹ hiện tại vào Liên minh Bắc Đại Tây Dương (NATO) : Riêng Mỹ đóng góp 70% chi tiêu quân sự của khối. Chỉ có 5 thành viên trên 28 nước liên minh gồm Mỹ, Hy Lạp, Ba Lan, Estonia, Anh là có mức chi tiêu quốc phòng từ 2% GDP trở lên (ngưỡng do NATO ấn định). Các nước lớn như Pháp, Đức đều đang có xu hướng cắt giảm ngân sách quốc phòng. Đặc biệt là Đức, con số này chỉ còn chưa đầy 1,2%.

Les Echos nhận định : Đúng là bức tường ngăn cách hai khối đối địch ở châu Âu đã bị phá vỡ, Liên Xô cũng không còn nữa. NATO không chỉ vẫn tồn tại mà còn mở rộng ra nhiều nước trong khu vực đông Âu thuộc không gian Xô Viết cũ. Gần đây, trước những động thái hung hăng của nước Nga, NATO cũng không chịu kém cạnh, đã liên tiếp có các hành động mạnh mẽ, như triển khai quân tại các nước vùng Baltic, xây dựng hệ thống lá chắn tên lửa ở Ba Lan, ở Rumani…

Cuộc chạy đua vũ trang nhỏ này đòi hỏi các thành viên NATO phải đầu tư nhiều hơn nữa và đến giờ đa số chi phí của khối liên mình này do Mỹ đảm nhiệm. Bởi thế mà một châu Âu hùng mạnh về quân sự có khả năng tự lo cho mình chính là điều Trump muốn.

*
Syria : Phương Tây bất lực nhìn Nga làm chủ cuộc chơi
Một thời sự quốc tế được các báo chú ý nhiều, đó là diễn biến của cuộc chiến Syria, cụ thể tại thành phố Aleppo trong những ngày này.

Nhật báo le Monde cho biết « Quân nổi dậy sụp đổ tại Aleppo ». Theo tờ báo, quân đội chính phủ Syria và các lực lượng dân quân ủng hộ chế độ Damas giờ đây đã chiếm được 1/3 phần đất của quân nổi dậy tại thủ phủ kinh tế của Syria. Chiếm lại được Aleppo sẽ tạo bước ngoặt trong cuộc xung đột Syria. Để có được thắng lợi trên chiến trường, quân chính phủ Syria không thể thiếu được những cuộc oanh kích ồ ạt của không quân Nga.

Le Monde có bài phân tích : « Phương Tây bất lực, Nga làm chủ cuộc chơi ». Nhìn vào cuộc chiến Syria lúc này, tờ báo nhận định :« Chưa bao giờ kể từ sau chiến tranh lạnh, Hoa Kỳ, Pháp, Anh, ba quốc gia lãnh đạo phe mà người ta vẫn thường gọi là phương Tây, tỏ ra bất lực đến như vậy trước một nước Nga đang trở thành người chủ cuộc chơi thực sự tại Syria. Cho dù họ ( các nước phương Tây) có tỏ « quan ngại sâu sắc » về thảm cảnh đang diễn ra tại Aleppo, thì dường như họ lại càng không thể làm được gì đáng kể, trong khi đó, không quân Nga tiếp tục kiểm soát bầu trời Syria, khiến không thể rải hàng cứu trợ nhân đạo".

Le Monde nhận định tiếp : « Vốn dĩ đã ngập ngừng trong cuộc chiến này, tháng Giêng tới đây khi ông Donald Trump chính thức vào Nhà trắng, Hoa Kỳ có nguy cơ sẽ ít quan tâm nhiều hơn nữa tới hồ sơ Syria, nhất là khi tổng thống tương lai của Mỹ đã úp mở sẽ bắt tay với Matxcơva.

Lúc này liên minh ủng hộ lực lượng nổi dậy ôn hòa Syria đang gần như tê liệt cả trên mặt trận ngoại giao cũng như trên chiến trường.

Bài viết trích dẫn một nhà ngoại giao phương Tây nhận xét : « Người Nga đang lợi dụng cơ hội này để tạo được nhiều nhất sự việc đã rồi trước khi chính quyền Donald Trump đi vào hoạt động và trước khi chơi lá bài đàm phán ».

Những ngón đòn ngoại giao của Pháp gây áp lực với chế độ Syria và Nga, đồng minh của Damas, có vẻ như vô hại. Đe dọa đưa các tướng lĩnh Syria ra Tòa án Hình sự Quốc tế (CPI)? Đó chỉ là võ mồm, vì Syria đâu có tham gia CPI. Còn đưa ra Hội đồng bảo an Liên Hiệp Quốc để lên án hay trừng phạt chế độ Damas thì chắc chắn sẽ chỉ nhận được lá phiếu phủ quyết của Nga.

Chiến trường Aleppo cũng là hồ sơ chính của nhật báo Công giáo La Croix với tựa lớn trang nhất : « Tại Aleppo, quân nổi dậy bị bao vây ». Cùng chung nhận định mặt trận khốc liệt tại Aleppo đang là bước ngoặt của cuộc chiến Syria, La Croix mô tả « những cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra gần như trực tiếp trước một dư luận phương Tây bất lực ». Pháp và nhiều nước khác và cả Liên Hiệp Quốc kêu gọi ngừng chiến. Nhưng điều này ít có rất ít cơ hội. « Bachar al-Assad đang nắm thời cơ để làm suy yếu các đối thủ cả về quân sự cũng như chính trị. Ông ta sẽ ở thế mạnh nếu các cuộc đàm phán mở ra trong những tháng tới ».

Xã luận của la Croix đặt dấu hỏi : « Liệu Donald Trump, nhậm chức bước vào Nhà trắng ngày 20 tháng Giêng tới, có mở ra được không gian đàm phán nào với nước Nga của Vladimir Putin ? Đó vẫn chỉ là hy vọng.

*
Pháp : Phát giác vụ buôn lậu cấp Nhà nước ?
Chuyển qua với nhật báo Libération. Phủ kín trang nhất tờ báo là hàng tựa « Phát hiện mới về một vụ buôn lậu cấp Nhà nước ».

Tờ báo đã theo dõi và hoàn thành cuộc điều tra riêng từng công bố hồi tháng 5 vừa qua về vụ buôn bán ma túy ở quy mô lớn do …cảnh sát điều hành.

Tờ báo cho biết « nhiều tài liệu mới mà Libération được tiếp cận cho thấy 40 tấn cần sa đã được nhập vào Pháp với sự thông đồng của cảnh sát dưới cái vỏ phá án đã diễn ra như thế nào. Chiến dịch của cảnh sát đã diễn ra sau lưng tư pháp, trong khi đó các cơ quan của tư pháp và cảnh sát thì đang lục đục ».

Libération bình luận : « Tư pháp giờ sẽ thẩm vấn những đối tượng của hệ thống giữa lòng cảnh sát này. Các quan chức Nhà nước sẽ phải được lôi ra khỏi im lặng…. Họ có phải là đồng phạm hay chỉ là những người mù quáng ? Rồi người ta sẽ biết được điều đó ».

Châu chấu Singapore voi Trung Cộng

Ngô Nhân Dụng
11/30/2016

Singapore mới bị mất chín thiết vận xa hiệu Terrex. Những chiếc xe chuyên chở quân lính, trên đường từ Cao Hùng (Kaohsiung), một hải cảng của Đài Loan, đi tới đảo quốc Singapore, ghé Hồng Kông thì bị hải quan sai áp. Chính quyền Hồng Kông đã khám phá ra “mớ hàng lậu” này vì được tình báo Trung Cộng cho tin, Hồng Kông là một khu tự trị thuộc Trung Quốc từ năm 1997.

Sau khi báo đài thế giới loan tin ồn ào về vụ tịch thâu này, ngày 24 tháng 11, thì bốn ngày sau, bộ ngoại giao Bắc Kinh mới lên tiếng. Phát ngôn viên Cảnh Sảng (耿爽, Geng Shuang) nói rằng Trung Cộng cương quyết chống các quốc gia giao thiệp với Trung Quốc không được có quan hệ chính thức với Đài Loan trong việc trao đổi và hợp tác quân sự. Trung Cộng đã báo cho Singapore biết rằng họ phải tôn trọng nguyên tắc “Chỉ có một nước Trung Hoa.”

Nhưng cả thế giới đều biết Singapore đã từng quan hệ mật thiết với Đài Loan từ hơn 40 năm qua. Năm 1974, hai “đảo quốc” Trung Hoa Dân Quốc và Singapore đã hợp tác với nhau trong Chương trình “Tinh Quang” (Project Starlight), theo đó quân đội Singapore được phép dự việc huấn luyện và thao diễn tại Đài Loan. Nhiều chục ngàn quân sĩ Singapore đã cùng tập trận hoặc được Đài Loan huấn luyện. Việc hợp tác này trở thành công khai, khi có nhiều quân nhân Singapore tử nạn ở Đài Loan và báo chí loan tải đầy đủ, ít nhất có tới 10 vụ. Đặc biệt hơn nữa, trong thập niên 1970, quân đội Singapore đã sử dụng các sĩ quan Đài Loan, như Đại tá Liu Ching Chuan làm tư lệnh Không quân, và Khoo Eng An làm tư lệnh hải quân tên tuổi được công bố.

Trong suốt thời gian đó, Bắc Kinh biết nhưng hoàn toàn im lặng. Tại sao bây giờ bỗng dưng Cộng sản Trung Quốc yêu cầu chính quyền Hồng Kông sai áp các thiết vận xa của Singapore?

Không thể nói Trung Cộng chỉ muốn nhắc nhở Singapore phải nhớ nguyên tắc “Một nước Trung Hoa.” Vì họ có nhiều con đường ngoại giao kín đáo để bầy tỏ ý kiến đó, mà không cần làm mạnh, như khi tịch thu các thiết vận xa Terrex. Khi báo chí các nơi loan tin các quân nhân Singapore huấn luyện ở Đài Loan bỏ mạng; hoặc khi cả thế giới biết hai sĩ quan Đài Loan chỉ huy hải quân, không quân Singapore, Bắc Kinh không hề lên tiếng! Trong hơn 40 năm, ba chính phủ Trung Cộng, Đài Loan và Singapore đã “ngầm thỏa thuận,” chấp nhận các sự kiện trên diễn ra trong âm thầm, không gây ồn ào, phiền phức, có thể làm cả ba cùng mất mặt.

Cho nên, hành động của Bắc Kinh tuần qua chỉ có thể hiểu vì những tình huống mới. Thứ nhất, bà Thái Anh Văn, thuộc đảng Dân Chủ Tiến Bộ đắc cử, vào tháng Năm vừa qua. Đảng Dân Tiến lâu nay vẫn có khuynh hướng muốn Đài Loan tuyên bố độc lập, không còn giữ cái vỏ ngoài “Trung Hoa Dân Quốc” do Quốc Dân Đảng để lại cùng theo nguyên tắc chỉ có một nước Trung Hoa. Ngay sau đó, Bắc Kinh đã cắt đứt các vụ liên lạc giữa hai chính quyền. Thứ hai, Singapore đã hoan nghênh bản phán quyết của Tòa Trọng Tài Quốc tế bác bỏ Đường Lưỡi Bò, vào tháng Bảy năm nay. Không những thế, Singapore còn cổ súy các nước khác hãy tôn trọng và thi hành phán quyết đó. Đứng trước những tình huống mới này, hành động của Trung Cộng nhắm vào hai mục đích: Như một biện pháp nhằm “đe dọa” đối với Đài Loan; đồng thời đưa một tín hiệu cho Singapore biết không nên đi ngược đường lối trong vùng biển Đông Nam Á của “bá chủ” là Trung Quốc.

Giới lãnh đạo Bắc Kinh không lo lắng về những quan hệ giữa Singapore và Đài Loan; mà mối lo chính là Singapore có thể thành một đồng minh thân thiết của Mỹ. Vụ tịch thu 9 chiếc xe bọc sắt là một cách đe dọa Singapore không nên tiến tới!

Nhưng Singapore không dễ bị dọa nạt, vì họ tự biết vị trí của mình. Mặc dù chỉ có 6 triệu dân, nhưng hòn đảo này vẫn tự coi mình là “quốc gia” với đầy đủ chủ quyền, được thế giới kính trọng và phải bảo vệ lòng kính trọng đó. Đối đầu với hơn một tỷ dân Trung Quốc đúng là châu chấu đá voi! Năm 1978 Đặng Tiểu Bình qua thăm đã ngạc nhiên về tình trạng kinh tế thịnh vượng của những người di dân Trung Hoa sống trên hòn đảo nhỏ bé. Đặng Tiểu Bình đã vấn kế Lý Quang Diệu và ông thủ tướng đảo quốc chỉ khuyên: Muốn thịnh vượng, hãy mở cửa nước Tàu giao thương với thế giới tư bản!

Sau đó Trung Cộng đã gửi rất nhiều cán bộ qua Singapore “tập huấn” để trở về thi hành, trong đó có Uông Dương (Wang Yang), khi làm bí thư tỉnh Quảng Đông đã dẫn một phái đoàn qua Singapore nghiên cứu, sau lên làm phó thủ tướng. Tập Cận Bình đã gặp cựu tổng thống Đài Loan Mã Anh Cửu ở Singapore, và cũng chiêu dụ nước này đóng một vai trong chiến lược “Đường Tơ Lụa Trên Biển.”

Trung Cộng bắt đầu bầy tỏ thái độ bất mãn khi Singapore tỏ ra thân với Mỹ trong lúc chính phủ Mỹ công bố chính sách chuyển trục sang vùng Châu Á. Trước đó, năm 2009 ông Lý Quang Diệu đã từng kêu gọi Mỹ hãy trở về Đông Nam Á để tạo một “thế cân bằng.” Trong một cuộc đi Mỹ vào tháng Tám năm nay, thủ tướng Lý Hiển Long tuyên bố rằng ông hoan nghênh hành động tham dự tích cực của Mỹ tại vùng Biển Đông nước ta. Và ông coi bản phán quyết của Tòa Trọng Tài ở Den Hagg (The Hague) là một căn bản giải quyết các tranh chấp trong vùng. Đáp lại, Tổng thống Mỹ Barack Obama ca ngợi Singapore như một “cái neo” của sự hiện diện của Mỹ trong vùng Đông Nam Á! Câu nói này càng khiến Trung Cộng nổi giận vì “cái neo” là một từ rất nặng, trước đó chính phủ Mỹ chỉ coi hai quốc gia đóng vai trò đó, là Nhật Bản và Australia. Singapore đã ký hiệp ước mậu dịch tự do với Mỹ, và cho phép hải quân Mỹ sử dụng quân cảng Chương Nghi (樟宜,Changi Naval Base) cho tầu chiến cập bến lo việc tiếp liệu.

Thái độ cương quyết thân Mỹ của Singapore khiến Bắc Kinh nổi giận nhưng không thể làm gì được. Ngược lại, nếu Trung Cộng gây gổ quá đà, Singapore có thể gia tăng những liên kết quân sự với những quốc gia khác, như Nhật Bản và Australia. Hiện tượng Singapore gửi quân đội qua Đài Loan thao diễn chung và được huấn luyện, trước mắt Trung Cộng hơn 40 năm qua, chứng tỏ họ không sợ. Trung Cộng không dám phản đối các vụ hợp tác đó chứng tỏ Bắc Kinh cũng biết phận không nên “già néo đứt dây.” Ngay trong vụ Hồng Kông tịch thu chín thiết vận xa, cả chính quyền Singapore và Trung Cộng khi loan tin tức này cho dân trong nước đọc cũng cố ý không nói đến nguồn gốc các chiến xa đó là từ Đài Loan!

Trong mấy tháng vừa qua, nhiều sự kiện khác cho thấy thái độ của chính quyền Singapore đối với Trung Cộng tuy mềm mỏng nhưng rất cương quyết. Tại hội nghị Đối Thoại Shangri-La, Lý Hiển Long đã dành một tiếng đồng hồ nói đến các tranh chấp ở Biển Đông, và phán quyết của Tòa Trọng Tài Quốc tế. Bắc Kinh nổi giận vì mục đích của hội nghị Shangri-La là các vấn đề hợp tác an ninh trong vùng, không phải để nêu các vấn đề tranh chấp! Báo chí Trung Cộng ồn ào đả kích Lý Hiển Long và đặt câu hỏi tại sao ông không mời tàu chiến Trung Cộng đặt căn cứ tiếp liệu ở quân cảng Chương Nghi? Điều khiến Bắc Kinh nổi giận nhất là Trung Cộng đã ủy thác cho Singapore đóng vai trung gian chính trong việc hợp tác giữa Trung Quốc và 10 nước ASEAN.

Tiếp theo đó, ngày 27 tháng Chín, tờ Hoàn Cầu Thời Báo (Global Times) viết một bài chỉ trích chính phủ Singapore đã đưa vấn đề tranh chấp Biển Đông trong Hội nghị Khối các nước Không Liên Kết (Non-Aligned Movement, NAM) họp tại Venezuela để kêu gọi các nước hãy tôn trọng quy ước Luật biển của Liên Hiệp Quốc năm 1982! Đại sứ Singapore tại Bắc Kinh đã viết ngay thư phản đối, gây ra một cuộc bút chiến giữa ông đại sứ và chủ bút tờ báo, kéo dài cả tháng trời. Nhân dịp đó, Đại sứ La Gia Lương (Stanley Loh) đã tiết lộ chính phái đoàn nước Lào mới đưa các vấn đề trên ra trước hội nghị NAM, và họ làm việc đó theo sự ủy nhiệm của các nước ASEAN họp tại Vientiane, vào tháng Bẩy. Công bố tin tức này chỉ khiến dư luận thế giới nhìn thấy Trung Cộng bị cô lập!

Mặc dù có những bất đồng lớn như trên, tại Hội nghị G-20 năm nay ở Hàng Châu, Tập Cận Bình vẫn thân thiện nói với Lý Hiển Long rằng quan hệ giữa Singapore và Trung Quốc luôn luôn bền chặt và bao giờ cũng được đặt hàng ưu tiên trước các nước Đông Nam Á khác!

Đứng trước vụ sai áp 9 thiết vận xa của Singapore ở Hồng Kông, chính phủ nước này vẫn giữ thái độ cương quyết. Ngày Thứ Ba, 29 tháng 11, Ngoại trưởng Vivian Balakrishnan đã trả lời Bắc Kinh rằng nước ông luôn luôn tôn trọng nguyên tắc “Một nước Trung Hoa;” nhưng việc tịch thu 9 chiếc xe trên là vô lý, Singapore nhất định đòi lại. Ông nói với báo The Straits Times rằng “Chúng ta biết, Trung Quốc cũng biết, rằng Singapore vẫn quan hệ với Đài Loan từ bao lâu nay; những việc chúng ta làm không có gì bí mật cả!” Cùng tới Hồng Kông với ông ngoại trưởng Balakrishnan để gặp các quan chức sở tại và công ty chuyên chở APL, Tướng Melvyn Ong, tham mưu trưởng quân đội Singapore nói rằng Hồng Kông là một hải cảng quốc tế cho tầu bè các nước cập bến, dân sự cũng như quân sự … Trong quá khứ vẫn không sao cả, đây là lần đầu tiên có chuyện!

Singapore vừa mềm mỏng, vừa cương quyết, đã giữ được độc lập trong đường lối đối ngoại và không bao giờ chịu cúi đầu trước những đe dọa của Trung Cộng. Đây là một bài học mà Việt Nam nên tìm hiểu. Thứ nhất, ngay từ khi lập quốc, giới lãnh đạo và người dân quốc gia nhỏ bé này biết tự trọng, không chấp nhận vai trò nô lệ ngoại bang. Thứ hai, dù theo một chính sách hạn chế nhiều quyền tự do của người dân, chính quyền Singapore vẫn tôn trọng các quy tắc tự do dân chủ. Nhờ thế, mặc dù một đảng đã nắm quyền từ nửa thế kỷ nay, họ cầm quyền chỉ vì được đa số cử tri tín nhiệm. Trong một thể chế dân chủ, người cầm quyền có thể tin rằng dân chúng luôn luôn đứng sau lưng mình trong các vấn đề đối ngoại. Bài học quan trọng khác là dân Singapore được tự do kinh doanh, xã hội có luật pháp mà từ trên xuống dưới ai cũng tuân thủ, cho nên kinh tế Singapore phát triển phồn thịnh khiến “con voi” Trung Cộng cũng phải kính phục. Bao giờ nước Việt Nam mới được như vậy?