4/24/2015

BỐN MƯƠI NĂM RỒI GIẢI PHÓNG



BỐN MƯƠI NĂM RỒI GIẢI PHÓNG


tháng Tư về đó, vời quê Mẹ
hai chữ Việt Nam ngỡ đã quên
vì nửa đời người xa quá trẻ
may tên mình, tên một giòng sông

*
từng chặng nhớ len vào kỷ niệm 
núi rừng, đồng lúa mạ xanh um
hoa vông đồng thắm, hàng tre trúc
ngọn khói cơm chiều, đống rạ rơm

*
trở lại ngày vui nào tuổi ngọc
lội ruộng đầy sình, chân đĩa đeo
chiếc cầu khỉ bắt ngang ao vịt
cò, vạc rình tôm trốn dưới bèo

*
ngôi miễu đầu làng, con đường đất
đàn trâu nhai rạ ngắm hoàng hôn
thuở ấy thanh bình, chim cu gáy
trên thuyền giở vó, cá đầy sông...

***
sao bốn mươi năm rồi giải phóng
bé không đi học, theo trâu cày
ruộng không xanh lúa, đồng hoang trống
chim bỏ tồ về đâu đêm nay?

*
không ưng, mà vẫn hai giòng lệ
nhìn cây bàng chết, mái tranh xiêu
bụi đường che áo em đầy vá
anh nạng, ngồi rê thuốc, ngắm chiều

*
chị lượm ve chai ra chợ bán
mua đủ chút dầu, một mớ rau
chiều nay dư nửa nồi cơm hẩm
chút mắm sặc, bông bí chấm chao 

***

Mẹ ơi! con sống bình yên quá
trên đất người. Nay giữa tháng Tư
con trở về thăm quê hương cũ
trong mắt còn in bóng lửa thù

đông hương







dv

No comments:

Post a Comment