12/11/2015

Ngày Nhân quyền: Một số vấn đề khẩn thiết của dân tộc Việt Nam

Nguyễn Quang
12/9/2015


Dưới ánh sáng tinh thần dân tộc cùng tri thức phổ quát của nhân loại, một số điều khẩn thiết để tránh sự bại vong của dân tộc dưới sự lãnh đạo của tập đoàn thống trị cộng sản như sau:

Hôn nhân và gia đình: Có thể nói được rằng: sự lành mạnh của con người cũng như xã hội – đó là sự liên kết chặt chẽ mọi tốt đẹp từ các tế bào xã hội là gia đình đến cộng đoàn nhân loại. Nhưng không phải ở đâu vấn đề hôn nhân cũng diễn ra tốt đẹp. Tình trạng tự do luyến ái, ly dị, đa thê, phá thai… cùng những hình thức lệch lạc khác. Do từ lòng ích kỷ tham khoái lạc mà con người bị biến thành vật chơi giải trí… ngoài ra với môi trường kinh tế, chính trị, tâm lý xã hội cũng đã gây cho các gia đình không biết bao nhiêu là xáo trộn trầm trọng, có cả sự gia tăng dân số trước sự sinh sản vô trách nhiệm của con người. Từ những biến đổi sâu sắc của xã hội hiện đại, nhất là theo chiều nghịch thoái hoá trầm trọng về đạo đức dưới chế độ cộng sản, đã gây nên không biết bao khó khăn, đau khổ, khóc than cho vô số gia đình Việt Nam.

Gia đình: nơi thể hiện cuộc sống chung thân mật gọi là tình yêu vợ chồng, với những định luật riêng có sự ưng thuận tự nguyện giữa hai cá nhân. Yếu tố tự hiến và đón nhận nhau, nhất là theo thời gian, chính hành vi khoan dung, biết nhẫn nại hy sinh cho nhau mà hôn nhân gia đình bền vững. Vì lợi ích cả hai sinh con cái, tạo của cải xã hội, xây dựng sự liên kết giữa một đối một và một đối nhiều trong mối dây liên kết toàn nhân loại. Cả hai là “một xương thịt” trong sự trung tín. Con cái là những thành viên trong gia đình với lòng biết ơn sự sinh thành, tâm tình hiếu thảo và tin cậy, tôn trọng cha mẹ trong tuổi già. Song điều này dường như mất dần đi trong chế độ cộng sản, thậm chí khi cha mẹ về hưu già yếu, chúng bán luôn cả cái “nhà tình nghĩa” của cha mẹ chúng. Gia đình Việt Nam hiện tại chỉ còn là một thứ hình thức dễ tan biến mau chóng vì những thứ nhục dục thể xác của những con người duy vật hoang dã nay sa đọa trong trụy lạc, chính nó đang gây ra không biết bao nhiêu thảm hoạ cho cộng đồng dân Việt. Phim sex tràn ngập học đường, các em học sinh chỉ mới mười ba mười bốn trong cặp chúng từ điện thoại di động đến các các bộ nhớ được lưu trữ toàn loại phim đồi truỵ và không ai biết chúng thực hành đến đâu…

Hôn nhân không chỉ để di truyền giống nòi, tình yêu hỗ tương giữa vợ chồng phải được nẩy nở chính đáng theo phẩm giá đích thực của con người. Hạnh phúc của con người có lẽ kỳ diệu hơn những gì xảy ra ở các loài sinh vật thấp hơn.

Khẩn thiết phải xác định: gia đình là một trường học phát triển nhân tính. Ngoài việc chu toàn bảo vệ, phát triển sự sống, việc giáo dục chăm sóc gần gũi con cái phải là một thuộc tính thiết yếu. Cho nên, gia đình trở thành nền tảng cho xã hội, giúp nhau hài hoà những quyền lợi cá nhân và những đòi hỏi của cuộc sống xã hội.

Xã hội phải bảo đảm cho cha mẹ quyền sinh sản và giáo dục con cái như một sứ mệnh thiêng liêng trong khung cảnh gia đình. Luật pháp phải được xây dựng chặt chẽ để bảo vệ gia đình. Các khoa sinh học, y học, xã hội, tâm lý, tâm thần học…có thể giúp ích rất nhiều để xây dựng hôn nhân gia đình hầu mang lại sự quân bình từ ngay các tế bào xã hội đến hài hoà, trật tự, văn minh trong toàn xã hội.

Phát triển văn hoá: nhân cách cá nhân chỉ đạt tới nhân tính thật sự nhờ văn hoá. Văn hoá là tất cả những gì con người thụ bẫm được để vun trồng và phát triển thân xác và tinh thần làm cho đời sống gia đình và xã hội chính trị ngày càng nhân bản hơn.

Ngày nay chúng ta dùng từ đa văn hoá nói lên văn hoá nhân loại thiết yếu mang tính lịch sử và xã hội. Vốn “nhân loại khôn hơn mỗi người”: nhiều thuần phong mỹ tục, nhiều định chế pháp lý, nhiều phát triển khoa học, mỹ thuật… đã tạo nên nhiều cách chung sống, nhiều kiểu hoà hợp các giá trị cuộc sống. Tất cả các nền văn hoà đều đáng kính trọng, đều là những giá trị làm thăng hoa nền văn minh nhân loại.

Thế giới đang biến đổi sâu sắc khiến con người không chỉ đề cập đến một kỷ nguyên mới, nhưng là kỷ nguyên của các kỷ nguyên mới nữa sẽ ra sao đây khi cùng lúc với nhiều tiến bộ nhảy vọt trong nghiên cứu khoa học. Điều đó bắt buộc nhân loại phải mở ra những suy tư mới về nhân văn, đạo đức: khi nền nông nghiệp không cần đất đai, khi quan hệ thân tộc, hôn nhân, vợ chồng con cái trong một nền nhân bản mới khác hẳn với hệ thống cũ khi con người có thể định cư ngoài vũ trụ và việc nhân bản xem như đã thành công.

Bởi vậy, nền văn hoá hiện đại có đặt trên nền tảng của khoa học cho dù được mệnh danh là chính xác, nền văn hoá này vừa thật nhạy cảm và mong manh. Con người luôn truy tìm và xây dựng những nền văn hoá mới, bên sau văn hoá của văn hoá là những giá trị ngày càng mang tính phổ quát nhiều hơn. Nghĩa là con người tiến gần hơn đến một nền văn hoá phổ quát bên cạnh tôn trọng các nền văn hoá truyền thống cổ xưa, trong một thế giới đa dân tộc, đa ngôn ngữ, đa văn hoá.

Con người, chủ thể văn hoá: càng ngày con người càng ý thức chính mình tạo nên văn hoá của cộng đoàn mình. Do đó, ý thức tự chủ cũng như gánh vác trách nhiệm càng tăng. Đó là điều quan trọng để nhân loại trưởng thành trên mọi phương diện nhằm kiến tạo một thế giới mới tốt đẹp hơn trong tự do, công bằng. Quả là dù có như thế nào với những loại nhà nước toàn trị bá đạo, quân phiệt, phú hào… song nhân loại đang tiến đến một nền nhân bản mới: con người được định nghĩa trước hết tuỳ theo trách nhiệm của mình đối với tha nhân cũng như với các chân lý cổ xưa.

Tuy nhiên con nhân sư như đang đứng trước mặt nhân loại với những câu truy vấn muôn vàn mâu thuẫn trước mắt phải giải quyết. Đó là phải làm sao trước sự tiến bộ con người có sự đối thoại đích thực giữa các dân tộc, giữa các quốc gia, giữa các công dân trong một nước mà không phá hoại làm tổn thương bản sắc riêng của mỗi dân tộc. Đó là yếu tố cần thiết cho việc dung hoà mọi nền văn hoá trên nền tảng của sự phát triển to lớn của khoa học kỹ thuật, nhất là từ khoa vật lý thiên thể và tương lai học: sẽ không còn những liên hệ trực tiếp giữa nguyên nhân và kết quả.

Hiện tại Việt Nam đang đi trên con đường trượt dốc với chủ thuyết nhân danh giải phóng con người nhưng càng nhân danh thay vì giải phóng con người đã đưa con người người sa vào hết ngụy tín này đến vong thân khác khiến cả một dân tộc đảo điên như người nông dân theo thống kê mới nhất phải chịu ít nhất ba trăm lẻ một thứ lệ phí mỗi năm…Như vậy văn hoá phải nhằm đạt đến sự hoàn hảo toàn diện cho nhân cách cá nhân vì sự lợi ích của cộng đồng và toàn xã hội. Hà tất không thể đó là thứ văn hoá làm thân trâu ngựa chạy trong bịt mắt dưới sự cai trị của tập đoàn thống trị mê mờ với thứ học thuyết lỗi thời nào đó. Nên con người cần có tự do để phát triển, sáng tạo, những quyền cơ bản tối thiểu của con người được hưởng như Tuyên ngôn Quốc Tế Nhân quyền .

Như vậy con người là chủ thể văn hoá và chính văn hoá quay lại khai tuệ cho con người tự do đi tìm chân lý cũng như bày tỏ, phổ biến ý kiến cùng tự do hành động theo sở thích của mình, miễn là tôn trọng người khác phù hợp với trật tự của cộng đồng.

Vậy xây dựng một nền văn hoá nhân bản đích thực chính là làm sao cho nhân cách mỗi cá nhân phát triển quân bình giữa cá nhân và xã hội trong một thế giới với sự liên kết thuộc về gia đình nhân loại. Để đạt đến cái chân thiện mỹ và có được sự phán đoán mang tính phổ quát, mỗi người dân Việt phải tìm hiểu khoa học một cách khách quan hơn, nghiêm túc với các chân lý cổ xưa của chính mình và của đồng loại. Có như vậy chúng ta mới khử trừ được thứ chủ nghĩa lỗi thời đang là tai ương cho dân tộc mình.

Người Việt có biểu trưng “mẹ tròn con vuông” để nói lên sự thiết yếu viên mãn về nhân cách cùng sự hiểu biết về thế giới tự nhiên. Qua sự tích “bánh dày bánh chưng”, hình vuông nói lên kiến thức mà ngày nay con người càng đi vào chuyên môn hoá, một thế giới với các chuyên gia và không còn những người cái gì cũng biết nhưng không biết thật. Hình tròn vẫn là gợi ý nói lên sự hướng tới nhân cách toàn diện nơi mỗi cá nhân

No comments:

Post a Comment