9/07/2015

Thái độ người cầm bút đối với lịch sử!

VietTuSaiGon
09/06/2015


Đây là vấn đề không đơn giản, nếu không muốn nói là rất phức tạp. Bởi lẽ, chúng ta là người Việt, mà đã là người Việt, cảm thức về chiến tranh, cũng như tính phân biệt thắng thua sau chiến tranh đều nhiễm trong huyết quản, mặc dù có thể có người chưa nghe tiếng súng. Nhưng cảm thức về mùi thuốc súng vẫn chứa đầy trong mỗi người. Đó là một bi kịch. Và cũng chính cái bi kịch này đẩy chúng ta đến chỗ cái nhìn về lịch sử dễ bị méo mó, thiên lệch, phiến diện hoặc đôi khi bất kính.

Mạo phạm đến lịch sử, đến người đã khuất là vi phạm đạo đức rất căn bản bởi đạo lý tôn trọng người đã khuất cũng như kính lão đắc thọ vốn là tiền đề căn bản của đạo đức người Việt nói riêng và nhân loại nói chung. Mạo phạm điều đó cũng đồng nghĩa với phá vỡ những qui chuẩn đạo đức rất căn bản của con người. Trường hợp blogger Lê Diễn Đức đã mạo phạm đến Tướng Hoàng Cơ Minh là một ví dụ.

Trong một status trên Facebook, ông Lê Diễn Đức đã viết: “Cả hàng trăm ngàn quân lính trong tay, vũ khí xềnh xàng mà còn bị bộ đội Bắc Việt đánh cho tan tành, chạy chít chết, cuối cùng phải đầu hàng, thì vài chục người đi qua rừng núi Thái Lan dựng "chiến khu" với mục đích "Đông Tiến","phục quốc" chỉ là trò cười, ảo tưởng, chứ "anh hùng" cái nổi gì. Đây đích thực là một cuộc làm "chiến khu" giả lừa gạt bà con hải ngoại nhẹ dạ để kiếm tiền, không hơn không kém! Niềm tin vào những "anh hùng vị quốc vong thân" ấy là niềm tin ngô nghê, mù quáng”.

Tôi không bàn thêm về chuyện đúng sai ở đây. Bởi lẽ, ông Đức có quyền bàn luận về chuyện đúng sai cũng như đâu là sự thật lịch sử. Vì đây là sứ mệnh, trách nhiệm của một trí thức, đặc biệt là người cầm bút. Nhưng vấn đề cần bàn ở đây là thái độ đối với người đã khuất. Hơn nữa người đã khuất này là một người “vị quốc vong thân”. Thậm chí, trong một chừng mực nào đó, ông Đức vừa giễu cợt lại vừa thóa mạ Tướng Hoàng Cơ Minh.

Tính giễu cợt biểu hiện rõ ở cách dùng từ ngữ khi nói về VNCH và biến cố 30 tháng 4 năm 1975, nói về chiến khu của Tướng Hoàng Cơ Minh cũng như nguyện vọng và chí hướng phục quốc của ông. Sự thóa mạ nằm ở chỗ ông Đức đã chỉ trích “Đây đích thực là một cuộc làm "chiến khu" giả lừa gạt bà con hải ngoại nhẹ dạ để kiếm tiền, không hơn không kém!”. Và không dừng ở chổ chỉ trích cá nhân, ông tiếp tục thóa mạ cộng đồng người Việt hải ngoại là “Niềm tin vào những ‘anh hùng vị quốc vong thân’ ấy là niềm tin ngô nghê, mù quáng”.

Ở vấn đề thức nhất, ông Đức đã hành xử không đúng mực của một trí thức, ông đã giễu nhại, cười cợt trên cái chết, sự hy sinh của không riêng gì Tướng Minh mà cả gần hai trăm vị anh hùng khác. Trước gần hai trăm sinh mạng ngã xuống mà cách dùng từ ngữ của ông nghe cứ như đùa cợt, giống như con nít đang chơi trò trận giả, chết giả. Liệu thái độ này có phải là thái độ của một trí thức? Hơn nữa, ông Đức không phải là một trí thức được tôi luyện từ lò độc tài, từ chỗ mà người ta dễ dàng thóa mạ hay giễu cợt, châm học nhau cho dù sự châm chọc, giễu cợt đó đụng chạm đến người đã khuất. Ông Đức được học hành tử tế ở một đất nước có văn minh, tiến bộ và được làm việc trong một môi trường dân chủ, tiến bộ.

Vấn đề nữa, nếu là người có thái độ làm việc nghiêm túc, ông Đức phải đưa ra những bằng chứng cụ thể và xác thực về chuyện Tướng Hoàng Cơ Minh đã làm chiến khu giả để lừa tiền bà con hải ngoại nhẹ dạ. Và nếu có bằng chứng đó, ông Đức phải có trách nhiệm kiểm chứng về độ chuẩn xác của nó, bởi lẽ, người liên quan trực tiếp đến cái “chiến khu giả” mà ông Đức nói đã tuẫn tiết, những người có liên quan đến Tướng Hoàng Cơ Minh làm điều sai không thể gọi là vì ông ta/bà ta là anh em/chị em ruột thịt với Tướng Minh mà chụp mũ cho Tướng Minh. Đây là chuyện hồ đồ và thiếu cơ sở khoa học. Vả lại, ông thử nghĩ, nếu tính chuyện lừa gạt bà con hải ngoại nhẹ dạ để kiếm tiền sao lại phải tuẫn tiết trong khi bà con đang ủng hộ, tiền còn nắm trong tay! Chỉ riêng vấn đề này, không thể nói ông Lê Diễn Đức vô ý đùa cợt mà là ngưỡng đạo đức của ông có vấn đề. Ông đã chụp mũ người không còn sống trên đời để tranh luận với ông.

Không dừng ở đó, ông còn qui chụp tướng Hoàng Cơ Minh giống như kẻ lừa đảo và bà con Việt kiều hải ngoại giống như một đám đông nhẹ dạ, cả tin (thậm chí giọng điệu giễu cợt của ông cho thấy có sự miệt thị trong status). Qui chụp người đã khuất một cái tội nào đó trong khi bản thân ông chưa đưa ra bất kì bằng chứng nào cho thấy người đó lừa đảo có phải là hành vi của một trí thức? Trong một status khác ông cũng chỉ đưa ra “bằng chứng” rằng em trai của Tướng Minh dính líu đến tiền bạc nhưng không hề có bất kì chứng cứ nào để cho thấy Tướng Minh lừa đảo.

Và, khi ông nói bà con hải ngoại nhẹ dạ, đưa tiền cho Tướng Minh, bị lừa tiền, nôm na là thế. Ông quên mất một điều là cộng đồng người Việt hải ngoại chỉ mạnh lên, đủ khả năng tài trợ cho các hoạt động dân chủ từ những năm 1990 về sau, mà cụ thể là những năm 1995 đến nay, chứ trước đó, với đời sống mới, thậm chí có người mới bước ra khỏi trại tị nạn, chưa kịp nhập quốc tịch Mỹ hay bất kì quốc tịch nào, tiền ăn còn khó khăn thì lấy đâu mà tài trợ, mà bị lừa. Nếu có “bị lừa” thì với tâm huyết phục quốc, với ước mơ và khát khao tự do, người ta sẽ nhịn ăn, giảm chi tiêu để đóng góp cho sự nghiệp lớn. Không lẽ ông cho rằng Tướng Minh đã ăn bẩn những đồng tiền khốn khó của bà con Việt Kiều khi đất nước đang lâm nguy, dân tộc đang phân ly như vậy hả ông Đức?

Liệu những năm 1985 trở về trước, Tướng Minh lừa được bà con hải ngoại bao nhiêu tiền nếu hiểu và tin theo lý luận của ông Lê Diễn Đức? Xin nhấn mạnh là ở đây tôi không hề có ý “chụp mũ” hay “qui kết” ông Lê Diễn Đức nhằm đẩy sự việc đến chỗ xấu hơn. Vì bị hủy hai hợp đồng làm việc ở Người Việt và RFA cũng là một nỗi buồn không nhỏ của người cầm bút. Ông Đức đã trả giá cho ngòi bút của ông quá nặng rồi. Nhưng như vậy không có nghĩa là huề. Ông chỉ mới trả giá cho ngòi bút của ông nhưng ông còn nợ với người đã khuất, đó là Tướng Hoàng Cơ Minh cùng những vị liệt sĩ phục quốc trong Mặt Trận Hoàng Cơ Minh. Ông bắt buộc phải trả lời và làm rõ trắng đen vấn đề ông đã nói, gồm: Tướng Hoàng Cơ Minh cùng những chiến hữu của ông đã lừa phỉnh bà con Việt Kiều nhẹ dạ để lấy tiền; Và Mặt trận Hoàng Cơ Minh là một chiến khu giả.

Bên cạnh đó, ông cũng cần phải chỉ rõ cho bà con Việt Kiều biết họ đã nhẹ dạ như thế nào, cả tin như thế nào và bị Tướng Minh lừa tiền như thế nào. Bởi đó là những gì ông Lê Diễn Đức đã nêu, đã phổ biến trên mạng xã hội. Nếu không chứng minh được những gì ông nói là đúng thì ông phải công khai xin lỗi bà con Việt Kiều và phải thành tâm sám hối trước vong linh của Tướng Hoàng Cơ Minh cũng như nhiều vị anh hùng vị quốc vong thân khác. Bởi đây là thái độ phải lẽ, phải đạo của một trí thức. Ngược lại, nếu ông không xem mình là một trí thức, một nhà báo thì ông có thể im lặng, không cần nói gì cũng được, mà cũng chẳng ai trách ông nữa đâu! Chỉ đáng buồn thôi!

Bởi vấn đề đáng buồn ở đây chính là lịch sử, là vận mệnh dân tộc, lịch sử quá nhiều khói lửa và vận mệnh đau thương của một dân tộc như Việt Nam đã luôn gánh chịu những mũi đâm của sự lầm lỗi và phiến diện, thậm chí những mũi đâm của bất kính và phi nhân tính. Có những con người sống trong môi trường tiến bộ, được đào tạo trong môi trường tiến bộ nhưng trong huyết quản của họ lại chứa quá nhiều khói thuốc súng và ký ức chiến tranh, tội đồ tổ tông… Chính điều này đã làm nên những mũi đâm lịch sử, những sự mạo phạm. Và ông Lê Diễn Đức cũng đã một lần mạo phạm, vậy thôi!


VietTuSaiGon's blog

No comments:

Post a Comment